Ở phần mở đầu bài học này, chúng ta đã xác lập“Di chúc tinh thần”(Spiritual Testament). Jung không phải với tư cách một học giả thông thường, mà với“bác sĩ tâm lý”để bày tỏ sự tri ân sâu sắc tới Wilhelm. Ông định tính hành vi dịch thuật "Kinh Dịch" của Wilhelm như một hành vi y học nhằm cứu vãn "chứng loạn thần kinh" do sự duy lý quá mức của nền văn minh phương Tây.
Nội hàm cốt lõi
- Sự tri ân sâu sắc của người thầy thuốc: Jung coi Wilhelm là người khai phá tâm hồn. Wilhelm không chỉ cung cấp tư liệu Hán học, mà còn là "tấm gương tâm lý học" giúp người phương Tây tái hiểu về bản thân.
- Cây cầu vượt thời đại: Bằng cách so sánh vớiAnquetil-Duperron(người đã đưa kinh Upanishad đến châu Âu vào thế kỷ 18), Jung nhấn mạnh công trình của Wilhelm đã khiến trí tuệ cổ xưa "hồi sinh" trong bối cảnh hiện đại.
- Sứ mệnh của người "nhập môn": Wilhelm không "nghiên cứu" văn hóa khác với tư thế kẻ chinh phục, mà với tư cách là học trò của các bậc thầy Trung Hoa vàngười nhập môn Yoga Trung Hoa(Initiate), mang theo tấm lòng từ bi chữa lành căn bệnh văn minh, đưa "Kinh Dịch" vào phương Tây như một "liều thuốc tinh thần".
Tiếng vọng lịch sử
Trong bài diễn văn tưởng niệm năm 1930 tại Munich, Jung đề cập rằng, nếu nền văn minh phương Tây là một bệnh nhân mắc bệnh do duy lý quá độ, thì bản dịch "Kinh Dịch" chính là một "di chúc tinh thần" muộn màng, chứa đầy bí quyết phục hồi.